Cao Cổn cười ha hả. Đều là cáo già ngàn năm với nhau, còn giở trò tâm cơ gì nữa? Ông lên tiếng: "Chuyện này để sau hẵng bàn."
Văn Diên Khánh nhất thời luống cuống. Ông vốn là một kẻ võ si, ngoài luyện võ ra thì chẳng màng thế sự. Lần này phụng mệnh Văn Diên Đức đến "thuyết phục" Cao Cổn, ngoài việc lặp lại y đúc những lời đã được dạy, ông đành trợn mắt há mồm, chẳng biết phải khuyên can ra sao.
Văn Diên Đức cũng hết cách, lão thừa biết khuyết điểm của vị đường huynh này. Nhưng nếu phái người khác tới, e rằng Cao Cổn chẳng thèm ngó ngàng, chưa chắc đã được diện kiến vị đại tông sư này. Dẫu sao Cao Cổn cũng nể mặt Văn Diên Khánh vài phần.
Cao Cổn cười lớn, đưa tay chỉ về phía trước, hỏi: "Diên Khánh huynh! Huynh thấy binh mã của ta có hùng tráng không?"




